Cái kết cho khách hàng cứ thích dùng Tiếng Anh vô tội vạ là đây.

Trong xã hội hiện nay, Tiếng Anh vốn là ngôn ngữ thông dụng. Việc người trẻ nói trôi chảy Tiếng Anh không khác gì người bản địa cũng không phải chuyện hiếm. Song, việc sử dụng Tiếng Anh bồi hay nói cách khác "nửa Việt nửa Tây" luôn gây tranh cãi và có nhiều phản ứng trái chiều.

Mới đây, một cô gái đã chia sẻ câu chuyện bán hàng của mình. Một vị khách sau khi đặt mua hàng ở bên shop thì đã liên tục hối hàng, song cách nói chuyện lại gây khó chịu vì câu nào cũng chèn đến 1-2 từ Tiếng Anh.

Vị khách đã nhắn tin rằng: "Bên em do eat kiểu gì thế. Sao chị vẫn chưa received hàng. Chị cần một lời explain. Why?" (dịch: "Bên em làm ăn kiểu gì thế. Sao chị vẫn nhận được hàng. Chị cần một lời giải thích. Tại sao lại như vậy?").

Chủ shop đã nhận ra ngay khách hàng này chỉ đang "làm màu" trong việc sử dụng Tiếng Anh để tự tăng tính nghiêm trọng cho câu chuyện. Bởi nếu rành Tiếng Anh, khách hàng này sẽ không thể sai những lỗi cơ bản (explain là động từ mà lại dùng cho "lời giải thích"...) hay dịch nghĩa theo kiểu word-by-word (do eat: làm ăn?!).

Vậy nên cô gái này đã chơi chữ lại luôn: "Translate. À no translating", tức là "Lý do đang dịch đó chị. Kém ngoại ngữ thì bớt English lại nha".

Thái độ gay gắt của chủ shop đã khiến vị khách phải câm nín, ngại ngùng không biết nói thêm từ nào. Rõ ràng mọi chuyện đã có thể giải quyết nhẹ nhàng hơn nếu phía khách hàng không cố tỏ ra "làm màu", nói chuyện theo kiểu chêm Tiếng Anh một cách vô tội vạ.

Việc bạn sử dụng Tiếng Anh cùng Tiếng Việt không hề sai, thậm chí còn giúp việc học ngôn ngữ trở nên thuận tiện hơn. Song cũng phải hiểu rằng không phải ai cũng thích kiểu nói chuyện "nửa nạc nửa mỡ" này, đặc biệt với những người không biết Tiếng Anh.

Chỉ nên sử dụng kiểu nói chuyện này khi bạn có quãng thời gian ở nước ngoài nhiều (đã quên đi phần nào vốn từ), hoặc không có từ Tiếng Việt nào đủ dịch thoát ý hết câu bạn định nói. Còn không thì phải tem tém bớt nha!