Bạn hiểu sống như loài mèo nghĩa là gì không?

Bạn đã bao giờ nghĩ rằng “cuộc sống của một con mèo” có thể là cách sống tốt nhất được lựa chọn sau khi họ đã cân nhắc kỹ lưỡng? Cái gọi là thuần thục trong cách đối nhân xử thế chẳng qua là học cách ra dáng, là gặp người không quen cũng dễ dàng chào hỏi nhau vài lần trong bàn ăn, những điều này có thể làm được mà không cần đến vài chỉ số IQ.

Cái gọi là trưởng thành của chủ nghĩa hiện thực không gì khác chính là học cách cân nhắc lợi ích kinh tế trong mọi việc, xem xét mọi thứ có thể nhìn thấy ngay hiện tại và tính toán giá trị trong tương lai. Và để trở thành một “người thông minh” thì hãy học cách để trở thành một “người thông minh”.

Vì vậy, những người trưởng thành có thể sẽ có nhiều bạn bè, nhiều mối quan hệ, nhiều lời khẳng định và khen ngợi từ mọi tầng lớp xã hội, và từ họ toát ra một cảm giác khiến người ngoài tưởng rằng họ đang hoà nhập rất tốt trong xã hội.

Tôi muốn sống như loài mèo, ít bạn, tránh xa những ồn ào nhưng không bao giờ quên kiêu hãnh  - Ảnh 1.

(Ảnh minh hoạ)

Có nhiều người lớn lên và luôn luôn xuất hiện trong những tiệc rượu. Họ gặp rất nhiều người, những gì họ nói và những gì họ làm đều đã được học ở nhà. Cách nâng ly chúc mừng, cách ứng xử trong các mối quan hệ, cách nhìn người, cách hỏi han và cách khéo léo từ chối những gì người khác yêu cầu, có thể nói là rất chuyên nghiệp.

Nhưng, con người luôn muốn có rất nhiều bạn bè và các mối quan hệ, điều này có ích gì?

Tôi sống trong một xã hội mà tôi có thể tự kiếm ăn, tôi không bị ràng buộc vào bất kỳ ai hay bất kỳ hệ thống nào. Chất lượng cuộc sống của tôi chỉ phụ thuộc vào năng lực sản xuất và chất lượng công việc của tôi. Sau đó, lựa chọn hợp lý và duy nhất của tôi là tất cả dành thời gian và sức lực có hạn cho sự phát triển trí não và kỹ năng, để liên tục cải thiện chúng đồng thời tạo ra những sản phẩm tốt hơn.

Trong nhiều trường hợp, tác động tiêu cực của bạn bè và các mối quan hệ lớn hơn nhiều so với tác động tích cực. Nếu các mối quan hệ đều chỉ dừng lại ở mức độ hiểu biết thì tôi không thể học được bất cứ điều gì hay lấy cảm hứng từ việc cùng ăn uống hay cùng trò chuyện với họ. Điều đó thật lãng phí thời gian và năng lượng của tôi. Tôi biết những gì tôi muốn làm, và tôi biết những gì tôi muốn tạo ra, vì vậy tôi không muốn thời gian trôi qua là vô ích. Cho nên, nếu có thời gian rảnh, tôi sẽ lựa chọn ngồi ở nhà, đọc một cuốn sách. Điều này sẽ cho tôi cảm giác hài lòng hơn là tán gẫu với người khác.

Tôi muốn sống như loài mèo, ít bạn, tránh xa những ồn ào nhưng không bao giờ quên kiêu hãnh  - Ảnh 2.

(Ảnh minh hoạ)

Vì vậy, hầu hết những người nghiên cứu tâm lý học và triết học về cơ bản đã chọn một con đường sống “tương đối độc lập”.

Karl Marx cho rằng, giữa lực lượng sản xuất và quan hệ sản xuất có mối quan hệ biện chứng. Lực lượng sản xuất quyết định quan hệ sản xuất và ngược lại. Nhưng những người tương đối độc lập tự kiếm sống bằng tài năng của mình là những lực lượng sản xuất cá nhân tương đối độc lập. Đối với họ, nhiều sự hợp tác có thể không có tác dụng nhân lên giá trị mà là một sự lãng phí rất lớn về thời gian và năng lượng.

Tôi muốn sống như loài mèo, ít bạn, tránh xa những ồn ào nhưng không bao giờ quên kiêu hãnh  - Ảnh 3.

(Ảnh minh hoạ)

Vậy nên, trở thành một con mèo ngây thơ và cô đơn, đây là sự lựa chọn của tôi. Dù là "ngây thơ" hay "trưởng thành", nó thực chất là sự lựa chọn của mỗi người dựa trên đặc điểm tính cách và môi trường xã hội của chính họ. Nó có nghĩa là bạn phải chịu đựng những rủi ro và mất mát do "trẻ con" hoặc "trưởng thành" gây ra và nỗ lực theo đuổi những lợi ích và hạnh phúc mà nó mang lại.

Cũng phải thừa nhận rằng trong một xã hội hiện đại phát triển, chúng ta có thể đạt được thành công bằng vô số cách. Ngay cả định nghĩa của sự thành công cũng có thể do chính mình quyết định. Sau đó, cuộc sống của chúng ta nên được sống tự do, được trân trọng và có chiều sâu hơn một chút. Đừng đánh mất sự kiêu hãnh của chính mình.